Hoa Đỏ

Đã từng thương hải tang điền, chớp mắt liền hóa thành khói sương…

[Review] Cưới ma – Không chỉ là một câu chuyện

2 phản hồi


Chỉ đợn giản là một REVIEW ~

Cưới ma (Minh hôn)

Tác giả : CHU ĐỨC ĐÔNG

Dịch giả : Trần Hữu Nùng

Thể loại : Tiểu thuyết kinh dị

Được NXB văn học và Cty CP Xuất bản và Truyền thông IPM phát hành tháng 5/2013

Tóm tắt nội dung :

Cưới Ma bắt đầu mở ra từ một tấm ảnh cổ xưa cũ kĩ. Ảnh trắng đen, nhưng được tô màu thủ công. Ảnh câm lặng,nhưng làm bao người phải buột tiếng kêu sợ hãi. Ảnh chụp một chú rể còn sống, đứng bên một cô dâu đã chết bị buộc vào giá gỗ cho thẳng người. Cô dâu thì nhắm mắt, hai bàn chân lơ lửng chứ không chạm đất, cũng không nhìn thấy tay phải của cô ta.

Có lời nguyền rằng, vào ngày chủ nhật, nếu cặp đôi nào cũng đến chụp chung ở địa điểm trong ảnh, thì người mở mắt sẽ chết trước, người nhắm mắt chết sau.

Rất nhiều cặp tình nhân không cưỡng được tò mò, không hẹn mà cùng đưa nhau đến nơi sơn lam chướng khí ấy, cùng chụp chung tấm ảnh, rồi cùng cúi đầu chờ lời phán định của Tử thần.

Cưới ma – Có thật là ”thề nguyền tử sinh” ???

(Trích tại My own romance )

Có những câu chuyện kinh dị ám ảnh người đọc vì câu từ, hình ảnh miêu tả, tình tiết v.v… và có những ám ảnh đến từ sự khơi gợi điểm tối trong bản thân mỗi con người, cùng cái vòng lẩn quẩn mãi không chấm dứt. Cưới Ma là một câu chuyện như thế.

Chu Đức Đông bắt đầu Cưới Ma rất dung dị,chỉ là cuộc sống “già nhân ngãi non vợ chồng” của Chu Xung và Lục Lục, nhìn vào chẳng có vấn đề gì to tát, nếu không phải những sự cố mà Lục Lục gặp phải khiến cô trở nên cảm thấy mình luôn bị theo dõi. Lục Lục là type người điển hình chúng ta thường thấy trong phim/truyện kinh dị, trí tưởng tượng phong phú, tưởng rằng với bất cứ điều gì cũng sợ nhưng thật ra lại không sợ điều gì.

Đáng sợ nhất trong Cưới Ma, như tôi đã từng nói, đó là tác giả đi sâu vào những điều bình thường đến mức… bất thường, cũng như một đêm quá yên tĩnh lại khiến người ta trào dâng cảm giác bất an; sự việc thuận lợi quá khiến người ta nghi ngờ liệu những gì mình trải nghiệm có phải là sự thật. Có thể đưa ra vài ví dụ, chẳng hạn như “Máy nước uống đứng im lìm trong bóng tối, có phải cũng đang suy nghĩ hay không, khi vắng vẻ không người liệu nó có phát ra tiếng thở dài không?” hoặc là “Đúng là không nên mua bất cứ thứ đồ cũ nào. Máy tính, đồ gỗ, quần áo, đồ chơi… đều có quá khứ riêng của nó mà ta không thể biết. Quá  khứ luôn “ẩn náu” bên trong mỗi đồ vật. Chúng mang hơi chủ cũ, ta không có cách gì xóa bỏ được..”. Một căn nhà cũ, có ai biết được trước đây chủ nhân nó là người thế nào, sống ra sao, các gian phòng được bố trí thế nào, sinh hoạt hằng ngày giản đơn hay xa xỉ… Một người yêu “second hand” – trước đây anh ấy/cô ấy đã yêu ai, hai người hòa thuận hay luôn cãi vả…

Cảm giác sợ hãi mà Cưới Ma đem lại, không chỉ ở sự miêu tả rợn người với linh hồn ma quỷ, nỗi sợ ấy là xuất phát tận trong lòng, bởi vì mỗi chúng ta đều quá giống một phần nào nhân vật mà tác giả đề cập đến. Những con sâu kỳ dị, người tâm thần, trẻ con xuất hiện trong truyện là tác nhân quan trọng làm tăng thêm sợ hãi cho độc giả, đặc biệt là những đoạn miêu tả về trạng thái tâm thần của Khúc Thiêm Trúc, quả thật khiến tôi đôi lúc phải rùng mình.

Cưới Ma xuất phát từ tấm ảnh “minh hôn” từng làm mưa làm gió ở Trung Quốc, có rất nhiều câu chuyện xung quanh bức ảnh này, hư hư thực thực, nhưng chưa có câu chuyện nào xác thực. Tuy nhiên, đó là một bức ảnh thoạt nhìn chỉ khiến người ta giật mình bởi màu ảnh cũ và không khí u ám bao trùm trong đó, nhưng nếu nhìn kỹ hơn, có lẽ bạn sẽ hoàn toàn bị ám ảnh, cô dâu trong ảnh với cặp mắt trợn ngược lên – biểu hiện cái chết của người bị treo cổ; không có bàn tay phải, chân không chạm đất…  Và trong Cưới Ma, có một truyền thuyết nếu đôi nam nữ nào chụp ảnh tại nơi diễn ra lễ cưới ma năm xưa, vào ngày Chủ Nhật thì ắt hẳn có một người nhắm mắt, một người mở mắt, và ai mở mắt người đó sẽ chết trước.

Quá trình Chu Đức Đông miêu tả các cặp đôi Triệu Tĩnh – Khúc Thiêm Trúc; Trường Thành – Hồ Tiểu Quân; Chu Xung – Lục Lục tìm đến cái nơi gọi là thị trấn Đa Minh kỳ bí ấy như một vòng lẩn quẩn mà lại không trùng lắp nhau, kẻ trước người sau, bí mật dần hé lộ cũng không thoát khỏi điều bí hiểm kỳ dị. Người đàn bà đẩy xe nôi trống rỗng, hai cô gái tiếp tân ở cái khách sạn “Hồng Phòng”, cảnh sát giả, những ngôi mộ kỳ bí xung quanh nó.. đều nhuốm màu u ám huyền bí đến không ngờ…
Trong những chuyến đi mạo hiểm đó, dù nó là thật hay chỉ là bài test điên rồ của một kẻ tâm lý bất thường, thì đều có một kết quả như nhau – lòng tin vụn vỡ, cái gọi là thề ước trọn đời, là minh sơn thệ hải, là chung thủy bên nhau cũng chẳng qua tồn tại đầu môi. Đứng trong phút giây sinh tử, khi được chọn lựa, sẽ có người muốn dành cho mình cuộc sống – dù biết rằng những phút giây sau này là ám ảnh khôn nguôi bất tận…

”Dù người đi, bỏ căn phòng hoang hóa,

Thì cũng để chìa khóa lại cho anh.

Dù người đi, để tình mọc rêu xanh,

Thì cứ kê nguyên lành hai chiếc ghế.

Dù người mang nhan sắc cho nhân thế,

Thì cũng xin gửi lại chiếc gương soi.

Dù người ngả vào kẻ khác mất rồi,

Thì cũng để bóng hình xưa ở lại.

Dù người theo ai bước đến tương lai,

Thì quá khứ cũng gửi anh trọn vẹn.

Dù cùng ai người nguyện cầu vĩnh viễn,

Sau vĩnh viễn người lại thuộc về anh.

Dù người hẹn với ai cả lai sinh,

Thì kiếp này cũng cho anh kỉ niệm.”

”Sinh hay tử, suy cho cùng đều là bí mật của thời gian, cứ thế chảy trôi, không tài nào nắm bắt. Nhưng nhân loại lại phát minh ra máy ảnh, khác nào ôm ảo tưởng níu giữ từng khoảnh khắc, gây sơ hở cho thiên cơ.”
Một tuần đọc Cưới ma là một tuần tâm trạng tôi lâng lâng như lá khô trước gió, một quyển sách khiến một độc giả lười biếng như tôi đôi khi cũng phải ngây người ra mà suy nghĩ – chắc chắn là một quyển sách đáng đọc!
Hoa đỏ
Mới mua đấy :3
p/s: Đọc xong có cảm giác bị ông tác giả chơi xỏ các nàng ạ =]] 
p/s 2 : Cái thị trấn đoạt mệnh – thị trấn Đa Minh nằm ngoài bản đồ và vùng phủ sóng ở trong truyện ấy, hôm nay ta search gg… Hóa ra, nó có thật!!!

Author: Honey Funny Hellie a.k.a Hoa Đỏ

*Welcome to my world ♥ Nice to be your friend*

2 thoughts on “[Review] Cưới ma – Không chỉ là một câu chuyện

  1. nường ơi cuối cùng Điền Phong có chết hay không?
    mình đọc truyện không thấy chữ hết chỉ sợ lúc nào ông tác giả cảm hứng dâng tráo viết tiếp thì 囧

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s