Hoa Đỏ

Đã từng thương hải tang điền, chớp mắt liền hóa thành khói sương…

[Tướng quân đích tân nương] Chương 5

4 phản hồi


Edit: Hoa đỏ

Lưu ý: Bản dịch này dịch ra với mục đích phi lợi nhuận,hoàn toàn vì sở thích cá nhân và chưa được sự đồng ý của tác giả.

CHƯƠNG 5: THƯƠNG TIẾC

.

.

.

Nếu lúc trước chỉ có thể nói là khiếp sợ, thì bây giờ lời nói của Duẫn Hạo khiến Hữu Thiên cũng chỉ có thể sử dụng ‘chấn động’ để hình dung.

“Ngươi… Ngươi muốn mạng của kẻ đó sao?” Mặc kệ y đoán như thế nào, cũng tuyệt không thể tin được hắn lại lấy phương thức này để xử phạt kẻ cả gan lừa gạt hắn kia.

Quả thực tàn nhẫn mà!! Đối phương chẳng qua chỉ là một nam kỹ nhỏ nhoi có thể sống qua nổi sự tra tấn tàn khốc như vậy sao? Chi bằng cho cậu ta một đao có phải sung sướng hơn không?

“Chẳng qua là một chút trừng phạt nho nhỏ, đâu có lấy mạng của hắn.” Trịnh Duẫn  Hạo lạnh lùng cười nhạo khiến Hữu Thiên một bụng kinh ngạc cùng ghê sợ. Hắn chẳng thèm bận tâm vươn tay nhấc khối ngọc trong suốt màu xanh biếc  từ trên bàn hồng mộc, đặt ở trong tay thưởng thức, noãn ngọc ôn nhuận bóng loáng, dường như luôn ẩm ướt, nắm ở trong tay thoải mái đến không nói nên lời.

“Ngươi…” Nhìn hắn như vậy cũng đủ biết chính mình vô luận nói cái gì thì giờ phút này hắn cũng sẽ không chịu nghe.

Hữu Thiên thầm thở dài, bề ngoài vẫn là một bộ cười xấu xa như sói rình mồi, “ Kẻ nào dại dột chọc tới ngươi thật bất hạnh~~~ Bất quá trong chuyện này có phải có gì hiểu lầm hay không?”.

Dù sao một nam kĩ Nam Ân bé nhỏ không đáng kể, nói thế nào cũng không thể có quan hệ gì với Tây Lưu Đại Tướng Quân chiến công hiển hách được. Nam Ân quốc ở trên sa trường bất lợi, vì cầu hòa, cho dù gan to bằng trời cũng không dám phản kháng. Như vậy rõ ràng vô lí, chỉ có thể là do hiểu lầm thôi. Nhưng rốt cuộc là hiểu lầm cái gì mới được?

“Ta biết.” Sau khi tỉnh táo lại, hắn cũng đoán được trong chuyện này có cái gì đó không đúng, chẳng qua cảm giác bị lừa làm cho hắn tức giận đến phát cuồng, sớm nghĩ không được nhiều như vậy.

Huống chi y chỉ là một nam kĩ dơ bẩn… Hắn đối với chuyện mình đã làm tuyệt không có nửa điểm hối hận. Nhưng vẫn cảm thấy cách tra tấn của mình cũng khá ngoan độc, người nọ hôn mê mấy lần, máu nhiễm đỏ toàn bộ chăn gối, cuối cùng khi thấy y gần như chết ngất, hắn không hạ thủ nữa. Cũng không biết bản thân lúc ấy trúng tà ra sao, hẳn đáng nhẽ phải đem nó tạt nước lạnh cho tỉnh mới đúng.

“Ai~ thế nhưng ngươi cũng chớ có quá đáng quá. Hắn cũng đâu phải là tù binh trên sa trường của ngươi, đừng tra tấn quá mức.”.

Lãnh đạm thốt ra một câu, Hữu Thiên ngẩng đầu tùy tiện vuốt vuốt mấy lọn tóc đỏ tản mác trên trán, mạn bất kinh tâm nói một câu, “Ngươi nói không cần vậy không bằng cho ta đi? Cứ để đó cũng chẳng để làm gì, không bằng tiêu khiển một chút, không phải đó là một tiểu mỹ nhân sao?”.

“…” Nhàm chán cười cười, trước mắt hiện lên con ngươi màu lam kia khóc lóc cầu xin, Duẫn Hạo vô thức nắm chặt noãn ngọc trong tay…

“Chờ ta đem y phế đi, ngươi chừng nào muốn tới lấy về cũng được.”

“Ân, hừ.” Ngọc trấn chỉ* đáng thương của y sắp bị bóp nát mất rồi…

(Ngọc chấn chỉ : chặn giấy) 

Giấu đi ánh mắt của mình, Hữu Thiên miễn cưỡng ngồi xuống, ngẩng đầu tựa lưng vào ghế, dải tóc mai thật dài hai bên trán che khuất ánh mắt, y híp mắt theo khe hở giữa những lọn tóc âm thầm quan sát chăm chú nhất cử nhất động của nam nhân trước mặt.

Lời nói thực vô tình, Hạo, bất quá ngươi vì sao phải do dự? Chúng ta không phải luôn luôn không cần phân biệt của ngươi hay của ta sao? Ta muốn người của ngươi, nhưng ngươi lại ngừng một chút rồi mới trả lời ta là sao?

Do dự muốn cho ta hay không ư? Ngươi khi nào thì trở nên thiếu quả quyết như vậy? Trịnh Đại Tướng Quân luôn luôn quyết đoán sáng suốt, hôm nay lại vì một vấn đề đơn giản như vậy mà do dự, ta thật sự là mới thấy lần đầu tiên…

“Không quay về sao?” Sắc trời cũng sáng rồi, y cũng không muốn cùng hắn ở đây đợi đến lúc vào triều, sau đó dẫn theo một thân mùi son phấn đi gặp lão Hoàng Thượng, lại làm ngài tức giận đến chỉ hận không thể sớm quy thiên.

“Hiện tại cũng không còn sớm, không sợ người trong nhà phát hiện ngươi không có ngủ trong phòng sao?” Thật không tưởng tượng nổi tình cảnh đó sẽ như thế nào!

“Ân.” Tuy rằng đã phân phó qua tiểu nha hoàn không cho bất luận kẻ nào đi vào quấy rầy, có điều, vẫn là nên trở về một chút thì an tâm hơn, ai biết mẫu thân có thể sốt ruột đến nỗi vào phòng hắn xem “con dâu” hay không?

“Vậy, ta cáo từ trước.”.

=====Ta là dải phân cách Duẫn Hạo phi ngựa về nhà========

Từ cửa sau đi vào, xuyên qua hành lang trở lại nội phòng, bởi vì sắc trời rất sớm nên bọn phó nhân hơn phân nửa đều ở tiền viện thu xếp mọi chuyện, may mắn không bị ai phát hiện.

Liêm tử* thật dày thấp thoáng, trong phòng âm u đến mơ hồ không rõ, tràn ngập vị huyết tinh nhàn nhạt, khiến hắn ngửi được liền muốn nôn. Nhìn đến đống hỗn độn thê thảm trên giường, thân ảnh kia thản nhiên cuộn thành một đống, vết máu loang lổ.

(Liêm tử: màn che)

Đêm qua tra tấn y xong, mãi đến sáng sớm hắn rốt cuộc mới cởi bỏ dây trói trên cổ tay, rồi cứ như vậy đem y ném ở trên giường mà bỏ đi. Xem ra từ sau khi hắn rời khỏi đây y chưa hề tỉnh lại.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng: “Tướng quân, điểm tâm đã chuẩn bị xong, lão gia cùng phu nhân đang chờ ngài qua.”

“Ân, ta lập tức qua đó ngay, bảo họ cứ dùng bữa trước.” Hắn trả lời rồi nâng chân lên đá đá người trên giường, “Đứng lên!”

Không nhúc nhích? Lại giả vờ sao? Dưới chân dùng sức đạp một phát, trên thân thể kia vốn là vết thương chưa lành giờ lại càng trở nên nghiêm trọng hơn, nhưng mà nhân nhi co ro kia vẫn không có lấy một chút phản ứng.

Không phải chứ, hắn xuống tay thật sự nặng sao? Toàn thân bỗng thấy lành lạnh, Duẫn Hạo nâng tay vén liêm tử nặng nề, sau đó không chút suy nghĩ cúi xuống, ghé sát vào mới phát hiện đầy giường là những vết máu loang lổ xúc mục kinh tâm, cùng với thân thể kia dưới sắc đỏ tươi mà càng nổi bật lên vẻ tái nhợt, bị chà đạp đến tàn tạ không chịu nổi…

“Uy!” Trong lòng không biết từ đâu dâng lên một trận luống cuống, hắn lập tức bình tĩnh trở lại: “Quất Tử!”

“Chuyện gì vậy, tướng quân?” Bên ngoài im lặng lập tức truyền đến giọng nam nhân trầm thấp đáp lại.

“Gọi Minh đến cho ta, đừng để những người khác phát hiện.” Chuyện này mà để lộ ra ngoài thì thật phức tạp.

“Dạ.”

Nhìn cảnh tượng xung quanh thật khó coi, nguyên bản ngọa phòng vì đêm động phòng hoa chúc mà trang hoàng hoa lệ hỉ khí, giờ phút này tiên huyết đầm đìa, như là phòng thẩm vấn trong đại ngục, dị thường khủng bố.

Vẫn là nên thu dọn trước một chút. Hắn tuy rằng không muốn động tới thân mình dơ bẩn kia, nhưng bây giờ nếu không cầm máu, chỉ sợ Minh chưa kịp đến thì y đã chết mất rồi.

Cực kỳ chán ghét mà vươn tay, Trịnh Duẫn Hạo ôm lấy thân thể kia nhẹ đến cơ hồ không có chút sức nặng, người trong lòng bỗng nhiên kháng cự, co rút lại run rẩy, đôi môi cố sức thở hổn hển, thốt ra tiếng cầu xin khàn khàn.

“Không… Cầu ngươi… Đừng… đừng nữa……”

Hàng mi đáng yêu gắt gao nhăn lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không chút huyết sắc tràn đầy thống khổ cùng sợ hãi.

Sợ hắn như vậy sao? Trên người vẫn còn đang xuất huyết lại vô vọng thầm muốn trốn thoát???

Nghĩ vậy, hắn ngược lại thắt chặt vòng tay, đem thân mình run rẩy kia bao bọc ở trong lòng, không để ý tới chính mình đã nhiễm một thân huyết ô – chuyện hắn luôn khó chấp nhận nhất.

“Không…” Đau… Đau quá… Đau đến sắp chết rồi… Yết hầu cũng đau lắm, mới ho vài cái đã giống như muốn xé toạc cổ họng, hô hấp cũng thật khó khăn… Y, chắc là sắp chết rồi!!!

Hình như… có người đến đây… Là hắn sao, là hắn sao? Tới đây để tiếp tục trừng phạt mình sao ???! Mặc hắn đi… Dù sao y cũng cách cái chết không còn xa nữa, ngay cả khí lực giãy giụa cũng không còn. Thôi thì cho hắn đắc ý đi… Coi như là cái giá phải trả khi y dám lừa một người như hắn…

Mí mắt nặng trữu. Nhưng y muốn mở mắt,y muốn nhìn hắn, rất muốn nhìn hắn một chút… Động tác bình thường đơn giản giờ phút này lại thành hy vọng xa vời nhất đối với y, chỉ cần được mở mắt nhìn hắn một khắc thôi… Y liền thỏa mãn rồi…

Tưởng như dùng hết khí lực Kim Tại Trung mới có thể tỉnh táo lại, cảnh tượng trước mắt dần rõ ràng, chiếc cằm xinh đẹp kiên nghị kia… Là hắn! Thật sự là hắn! Mà chính mình… lại được hắn ôm trong lòng.

Sẽ bị y làm dơ mất… Chịu đựng đau đớn kịch liệt, Tại Trung nhẹ nhàng lắc đầu: “Đừng.”

“Câm miệng.” Thanh âm trầm thấp lãnh khốc lộ ra sự mất kiên nhẫn, không để ý y yếu ớt phản kháng, Trịnh Duẫn Hạo thô bạo một tay đem người trong lòng ôm đứng lên. Hắn can bản không chú ý thương tích trên người y, trong lúc đụng chạm lại làm rách miệng vết thương đã ngừng chảy máu.

“Ahh…” Đau đớn đột ngột khiến Tại Trung nhịn không được kêu lên, tay vô thức nắm chặt vải dệt trơn bóng, sau mới phát hiện là vạt áo trắng muốt của Duẫn Hạo, nhưng đã không thể tránh được lại làm nhiễm bẩn nó.

Tại Trung vội vàng thu tay lại, chính là ngay sau đó Duẫn Hạo không hề báo trước mà đứng lên, y trong cơn choáng váng cố hết sức cũng chỉ có thể vịn vào áo hắn, trong lòng một trận khó chịu, dạ dày như muốn lộn cả ra ngoài, trước mắt y biến thành một mảnh tối đen.

Không được!!! Không thể nôn. Không thể nôn ở trên người hắn… Hắn ưa sạch sẽ như vậy… Giờ phút này lại còn ôm mình,mình không thể…

Tại Trung cắn chặt răng, đem điềm tinh đang dâng lên trong họng nuốt trở về, nhưng ngay sau một giây lại chợt trào ngược thẳng lên ngực, đầu vô lực tựa trên vai Duẫn Hạo, không thể tránh khỏi càng làm bẩn hắn.

Miệng tràn ngập hương vị làm người ta buồn nôn, y nhìn thấy mảng đỏ tươi trước mắt, mới ý thức được chính mình vừa hình như mới vừa… nôn ra máu ?!!!

Quả nhiên là, không được… lạnh quá… Thân thể đau đến chết lặng giờ phút này chỉ cảm thấy rét lạnh, càng cố sức tiến sát vào trong ngực hắn…

Để cho y xa xỉ một chút đi… Từ trước đến nay chưa có ai ôm y như vậy. Y đã sớm quen bị cường bạo, bị đánh, cơ thể trải qua đủ các loại hình thức tư thế, nhưng cái ôm như vậy y chưa bao giờ được trải qua…

Y đã thực thỏa mãn rồi, thật sự!!! Cho dù không bao lâu nữa y sẽ chết…

Kim Tại Trung bạo gan đem mặt vùi vào lồng ngực rộng lớn kia, ngửi thấy hơi thở nam nhân đầy hỗn vị huyết tinh lại cảm thấy mê người muốn chết. Y trước khi chết còn được ông trời cho cơ hội hưởng thụ quả là may mắn mà…

Hưởng thụ một chút cảm giác được người khác ôm, ảo tưởng chính mình dường như đang được sủng ái… Y biết bản thân không có tư cách, bất quá, để cho y ảo tưởng một chút cũng tốt…

Thật hy vọng thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại tại thời khắc này…

Thân thể chậm rãi được hạ xuống, y cảm thấy dưới lưng là đệm chăn mềm mại.

“Đừng…” Cuống quít bắt lấy cánh tay mạnh mẽ như sắp buông ra kia, y làm càn mà níu kéo. Không được đi… Van cầu ngươi… Cứ thế là tốt rồi… là tốt rồi…Chớ đi

Cau mày nhìn nhân nhi kia cuống quít ôm lấy cánh tay mình, chết cũng không chịu buông ra, Duẫn Hạo trong lòng thực sự run lên, dường như có cái gì đó vỡ vụn, tan chảy ra, từng chút từng chút thấm vào tận nơi sâu nhất trong thân thể hắn…

Tay hắn chạm nhẹ lên đôi môi bị thương đã khô máu, chất lỏng ẩm ướt màu đỏ tràn trên đầu ngón tay. Thổ huyết sao?

Cặp song mâu nhiễm thủy quang nhắm chặt, tựa hồ đang… khóc? Nhân nhi trước mắt vừa rồi còn yếu ớt giãy dụa giờ đã an tĩnh lại, hai tay ôm lấy cánh tay hắn cũng trượt dần xuống…

Trong lòng bỗng nhiên dâng lên nỗi sợ hãi thật lớn, Duẫn Hạo nâng lên thân mình yếu ớt kia, mới phát hiện y lạnh băng đến dọa người.

“Hỗn đản, Minh!” Từ chỗ nàng đến phủ cần nhiều thời gian như vậy sao?! Nữ nhân chết tiệt!

Nghiến chặt răng, Duẫn Hạo ngồi xuống, đem người đã mất đi ý thức kéo vào trong lòng, lấy tay áp sát vào ngực y, đem nội lực chậm rãi đưa vào trong cơ thể, bảo hộ tâm mạch.

Thân thể tựa hồ ấm lên đôi chút, hơn nữa, không còn khó chịu như lúc trước… Y còn nằm trong lòng hắn sao?? Tại Trung gắt gao nhíu nhíu mày, chỉ là quá mệt mỏi, thật sự không còn khí lực mở mắt nữa…

Y trong cơn mơ mơ màng màng lại nôn ra mấy ngụm máu, chính là ngay lúc này, hình như có bàn tay vẫn giúp y lau đi vết máu bên môi, rất nhẹ nhàng rất ôn nhu… Giống như… mẫu thân vậy.

Duẫn Hạo không để ý rằng bản thân luôn có tính khiết phích giờ phút này lại làm chuyện bất ngờ đến thế, trong lòng một bên mắng Minh, một bên cẩn thận lau đi vết máu tươi bên môi người nọ.

Hắn không dám nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn đang chật vật kia, sợ rằng chính mình sẽ khống chế không được mà đau lòng, nhưng mà hơi thở người nọ mong manh lại từng chút một vô tình thổi đến trên tay hắn, khiến hắn cảm nhận được y đang suy yếu đến thế nào. Tâm luống cuống, rối loạn, ẩn ẩn có chút đau đớn. Thân thể gầy gò lạnh như băng kia bị hắn ôm đã ấm lên một chút, nhưng so với thân nhiệt bình thường vẫn thấp hơn rất nhiều, khiến người đau lòng không thôi. Mái tóc sắc vàng trước mắt cũng mất đi ánh sáng lúc trước, ảm đạm buông xõa, hấp dẫn hắn đem cằm khẽ gác nhẹ trên đỉnh đầu y.

Tay phải bảo hộ huyệt đạo trên người khiến y tạm thời ngưng chảy máu. Xả tấm chăn đã nhiễm đầy máu, Trịnh Duẫn Hạo đem người trong lòng cùng chính mình toàn bộ chui vào trong, khiến y hoàn toàn cuộn vào trong lòng mình.

Không thể tưởng được một nam kỹ nho nhỏ lại có thể khiến tâm tư hắn vốn bình thản vô ba biến thành hỗn loạn, hắn bị làm sao chăng? Tại sao phải cứu y? Y chẳng qua là một tiểu quan thôi, lại còn là một kẻ lừa gạt không biết xấu hổ…

Y có tư cách gì khiến hắn phải lãng phí tâm tư như vậy!

“… Nam kỹ chết tiệt!!!” Hắn một bên gằn giọng mắng chửi, một bên đem Tại Trung nhẹ nhàng nâng lên một chút, để hai chân y tách ra gác trên đùi mình, tránh cho chỗ kín chịu sức nặng toàn thân mà bị thương.

Quên đi, sẽ không so đo với y nhiều như vậy nữa, hắn tự nhủ với chính mình, trước hết chữa thương cho y rồi chính mình sẽ từ từ dùng để chơi đùa sau vậy.

“Thực đáng chết…” Tại sao lại lâu như vậy? Quất Tử rốt cuộc đang làm cái gì??!

Ngay tại thời điểm Trịnh Duẫn Hạo phiền muộn đến chịu không nổi, bên ngoài truyền đến giọng nam quen thuộc.

“Tướng quân, Minh đến rồi.”

~oOo~

 

Author: Honey Funny Hellie a.k.a Hoa Đỏ

*Welcome to my world ♥ Nice to be your friend*

4 thoughts on “[Tướng quân đích tân nương] Chương 5

  1. Sr nàng ta mãi dạo chơi mà quên mất Tướg Quân, ngại wé! Con Gấu cuồg bạo a%€?@yz trời ơi tan nát đời heo rồi! Má ơi dzị mà còn đòi phế lun Boo của chúg ta, ah ta hận con Gấu! Đá chết anh>..<

  2. hay quá nàng ui, ta mới vô nhà nàng, đọc truyện này là phải com cho nàng ngay và luôn ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s