Hoa Đỏ

Đã từng thương hải tang điền, chớp mắt liền hóa thành khói sương…

[The prince’s toy] Chương 28

Để lại bình luận


Repost : Hoa đỏ

Lưu ý : Bài đăng này được đăng lên với mục đích phi lợi nhuận,hoàn toàn vì sở thích cá nhân và chưa được sự đồng ý của tác giả.

CHƯƠNG 28: MANG THAI

.

.

.

Mặt trời ló dạng trên nóc cung điện, những tiếng chim đầu tiên cất lên, tiếng trống báo hiệu cho một ngày mới cất lên từ ngọn tháp cao nhất Jung cung do một thái giám già đánh. Buổi chầu sớm sẽ được bắt đầu sau hai canh giờ nữa, khi hoàng đế bệ hạ đã sẵn sàng. Nhưng xem ra sau cuộc vui chơi thác loạn đêm qua, chẳng ai có tinh thần tỉnh táo để đón một buổi sáng lạnh ngắt như vậy. Đúng như Yun Ho đã đoán trước, buổi chầu sớm bị hoãn lại, âu đó cũng là cái may vì sẽ không phải đứng nghe chất vấn về vụ việc của Kang In, còn Dong Hae sẽ không phải lên đại điện với đôi mắt thâm quầng cùng cơn buồn ngủ đang kéo đến. May mà nhân lúc Tae Yeon ra ngoài tắm sáng để rửa sạch những nhơ nhớp trên người, anh kịp kéo hai đồng đội chui từ gầm giường ra, nếu không giờ này đã bị bêu đầu.

 

_Có tiến triển gì không? Trông cậu có vẻ mệt mỏi thực sự đấy, cậu về muộn hơn tôi tưởng. – Kyu Hyun vừa vỗ vai người đồng nghiệp, vừa đưa cho Dong Hae cốc trà nóng để tỉnh người. Đêm qua mấy lần đã định cho người đi tiếp ứng, nhưng nếu không phải tin tưởng tài năng người bạn từ thuở quấn tã chung, anh đã không tự kiềm bản thân lại. May mắn mà Kyu Hyun là người thông minh nhìn xa trông rộng, cho người giả làm thái giám đưa phân đứng ở bốn cửa cung tiếp ứng nên mới kịp đưa bộ ba kia ra ngoài trót lọt, dù rằng thùng phân chật nhét ba gã thanh niên to khoẻ có hơi… bất tiện.

 

_Khoẻ, cám ơn cái thùng phân của cậu… – Đáp lại một cách mệt mỏi, Lee phó tướng lững thững đi vào. Thấy Yun Ho đang ngồi đăm chiêu bên cửa sổ với cốc trà nóng, định quỳ xuống hành lễ những hắn đã ngăn lại, bảo anh cứ việc ngồi mà nói, trông bản mặt như con cá mất nước vậy.

 

_Bẩm thái tử, đêm qua khi đột nhập vào cung của Tae Yeon quí phi, thần phát hiện Đại tư tế Shim Chang Min và cận vệ của Kim gia Eun Hyuk cũng đang làm việc tương tự, nên nhập bọn ba người cùng hành động.

 

_Cái đó Han Kyung cũng báo cáo rồi. Cái thằng nhãi Chang Min đó giờ chắc đang bị Shim tư tế treo lên cột thần điện… Thế có thu thập được gì không?

 

Dong Hae khẽ gật đầu, lấy từ tay áo chiếc khăn đã in hình con dấu của Tae Yeon và mấy mẩu giấy chứa những loại bột tìm thấy trong ngăn tủ. Yoo Chun bước lại gần cầm thử một loại lên ngửi, song cũng lắc đầu không đoán được. Chân mày Yun Ho khẽ nhăn lại, ra lệnh cho Yoo Chun cẩn trọng gói kín từng thứ bột rồi căn dặn:

 

_Gửi cho Han Kyung để điều tra. Còn con dấu, không tìm được văn kiện nào liên quan sao?

 

_Bẩm, cái này không phải dấu có ký hiệu hoàng thất Ryong Han, có lẽ chỉ là ký hiệu sử dụng của riêng Tae Yeon quí phi mà thôi. – Dong Hae trả lời – Có điều những gì thần nghe được lại quan trọng hơn nhiều so với những thứ lấy được.

 

_…

 

 

……………***……………

 

 

Phủ Shim gia.

 

_ỐI CHA ƠI CON BIẾT LỖI RỒI!!! CHA ĐỪNG LÀM THẾ CHA ƠI HUHUHU!!

 

Tiếng gào khóc cực kỳ thê thảm của Shim Đại tư tế vang vọng khắp khu ở riêng của Shim gia tại thần cung. Nếu nhóm người hâm mộ bí mật của ngài mà nhìn thấy khuôn mặt hai mắt thâm quầng tèm lem nước mũi của Shim thiếu gia bây giờ chắc xách quần chạy mất dép chứ chẳng chơi. Chang Min hai tay nắm thắt lưng phụ thân, không ngừng lắc kéo như thể muốn tụt ngay nó ra vậy, còn miệng không ngừng van nài xin xỏ. Nhưng Shim Teaha đại nhân đâu phải là người dễ mềm lòng, nếu phải thì ngài đâu có leo lái được Shim gia vốn toàn những phần tử bệnh hoạn… ý lộn, toàn những tinh anh của đất nước? Nếu từ bi hiền hậu thì ngài đã chả nuôi dạy đuợc cậu quý tử vốn chỉ coi thái tử như cái xô nhà ngài. Cho nên mặc cho con trai độc nhất đang khóc tu tu, ngài vẫn một hai không lay chuyển, đấy là chưa kể đến chuyện nó đang kéo đai quần ngài đến độ sắp rớt hết cả phụ tùng ra rồi, phải dùng cả hai tay mà níu lấy.

 

_Mày có bỏ ra không? Rách quần ta bây giờ thằng bất hiếu? Không có lải nhải gì hết, ta bảo từ hôm nay cấm không cho mày bén mảng đến khu để đồ cúng của dân chúng nữa là cấm, đừng có lôi thôi! Cho chừa cái thói tự động quyết định, hành sự giấu ta, dám đi đột nhập hoàng cung đêm khuya. May mà mày còn vác mặt về bình an, chứ nếu không trước khi hoàng thượng bêu đầu mày giữa chợ ta sẽ viết giấy từ mày.

 

_Cha ơi đừng mà!!! Thế thì cha giết con đi còn hơn! Cơm suất mỗi bữa ở thần điện cho tư tế ít lắm, lại toàn mấy món thanh đạm. Cha bảo con làm sao lớn được với chế độ dinh dưỡng ấy!!! – Chang Min càng lay mạnh hơn.

 

_Mày cao to như cái cột nhà rồi thì cần gì đồ ăn thức uống nhiều nữa! Lùn bớt đi cho thiên hạ nó nhờ con ạ… Buông ra!!! Còn bám nữa tao cắt luôn cả suất ăn khuya ở thần cung bây giờ!

 

_Cha ơi, cha không thương con cũng phải thương tấm lòng thiện nam tín nữ mang đồ cúng đến thần cung chứ! Để miết đấy không ai ăn hết đổ đi cả đống có phải phí của giời không cha ơi?

 

_Tao mang nấu cám nuôi heo còn hơn nuôi đứa bất trị như mày!

 

_Đừng mà cha ơi… Con biết lỗi rồi lần sau con không dám nữa… Cha đừng đối xử với con như thế! Cha bỏ đói con thì thần điện lấy ai trông coi!

 

_Đừng có chùi nước mũi ra quần ta!! Ghê quá!

 

_Huhuhuh…!

 

Vở kịch tình cha con tràn đầy cảm xúc với đủ thứ nước từ nước mắt đến nuớc… mồm của cha con nhà họ Shim được ba khán giả theo dõi nhiệt tình từ đầu đến cuối. Han Kyung ngán ngẩm lắc đầu, thương thay cho thể diện đàn ông nước Jung đã bị bố con nhà này vứt xuống hố phân hết. Hee Chul thì cười đểu, nhìn với ánh mắt cực kỳ thích thú. Eun Hyuk ái ngại nhìn Chang Min đang sống khổ chết dở mà xót hộ, cũng chỉ vì cậu bị lây bệnh thành thật, hay nói nôm na là “ngu không đúng lúc, thông minh sai thời điểm” của nhị thiếu gia nhà cậu.

 

Ban nãy lúc hai thằng chân ướt chân ráo lết về đến nơi, bị lộ chuyện lén đi đêm với Shim đại nhân đã đành, cậu còn ngây thơ kể hết những gì đã được mục sở thị đêm qua, không quên hậu mãi cho câu “chúng cháu xem hết từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc” làm Shim đại nhân nộ khí xung thiên, tý nữa đã vào thái y viện vì cao huyết áp. May thay, do đã sớm quen với những trò tác oai tác quái của lớp trẻ gia tộc, nên lần này ngài chỉ bị máu dồn cục lên não mà thôi.

 

 

_Thôi xin can… Chuyện chính chưa bàn lại đi lột quần nhau vì cái bữa ăn, hai người tạm ngừng cho tôi còn nói với! – Rốt cuộc, Han Kyung phải thở dài lên tiếng.

 

Thấy người ngoài vào can, thôi thì cũng phải giữ cho đống thể diện đã cạn sạch không còn gì của mình, hai cha con họ Shim mới miễn cưỡng buông nhau ra. Cả đám người ngồi quây quần quanh một cái bàn, nhìn nhau ngơ ngác.

 

_Vậy là chúng ta đã khẳng định được chuyện Tae Yeon và Yun Sang thông đồng. Không những thế còn biết được âm mưu chúng muốn ám hại Jae Joong lần nữa, thế tức là có thể ngăn chặn ngay từ đầu. – Hee Chul lên tiếng đầu tiên.

 

_Đúng. Không được để bọn chúng có cơ hội chạm vào đại thiếu gia, tốt nhất là bắt hết, nhốt hết vào ngục, sau đó đem trảm thị chúng. – Eun Hyuk gật đầu đồng tình.

 

_Tại sao lại làm thế? – Chang Min đột nhiên chen vào – Cứ để chúng dẫn xác đến.

 

_Đúng. Còn phải nới lỏng canh gác, mở đường cho chúng vào là đằng khác. – Shim đại nhân vỗ nhẹ xuống mặt bàn, đưa một ngón tay di lên phía trước, mắt trợn trừng ra chiều đúng đắn lắm.

 

_Hai người điên à? – Han Kyung ngớ người ra.

 

_Điên cái đầu người! Cái đó gọi là vẽ đường cho hươu chạy rồi tóm gọn, hiểu không? Từ đầu ta đưa Jae Joong về đây cũng với mục đích dụ rắn ra khỏi hang thôi, giờ còn biết khi nào chúng đến nữa thì quá tốt còn gì. Để đến thì tóm gọn một mẻ. – Shim lão gia đánh bốp vào đầu Han đại phu

 

_Shim đại nhân, cái này tôi hiểu nhưng mà việc để Jae Joong làm mồi trong tình trạng sức khoẻ như bây giờ là rất nguy hiểm. Tôi không muốn đùa giỡn với tính mạng của em trai mình. – Hee Chul kiên quyết.

 

_Cái đó ta biết, nhưng không liều thì không làm được việc lớn? Hiện nay chúng ta không còn thời gian, mọi việc đều đổ dồn hết lên, liệu các người trong vài ngày ngắn ngủi có thể tìm ra bằng chứng thuyết phục bệ hạ rằng Tae Yeon và Yun Sang tư thông gian díu không? Hay đợi đến khi Kang In đầu rơi xuống đất mới đem thánh chỉ xoá tội đến trước mộ hắn?

 

Shim đại nhân đập bàn. Nhìn đám hậu bối, người ta thường nói tuổi trẻ làm việc có phần nóng vội và hiếu thắng hơn, nhưng xem ra trường hợp của ngài là đặc biệt. Đám hậu bối của ngài trọng tình cảm, quá có thể để lỡ đại sự.

 

_Đám người của Yun Sang thuê không phải tướng lĩnh dưới trướng hắn mà là dân đánh thuê, là sát thủ chuyên nghiệp. Cứ cho chúng ta bắt được bọn chúng thì làm sao chứng minh? – Hee Chul nhíu mày nhìn Shim đại nhân – Dân ám sát thuê chẳng phải thường nhận tiền không hỏi danh tính kẻ đã thuê chúng sao?

 

_…

 

_Nhưng chưa thử… thì chưa biết… có đúng không?

 

Một giọng nói nhè nhẹ vang lên sau lưng làm cả đám người quay đầu lại. Jae Joong đang được Jun Su dìu bước tới, dáng đi tuy còn chậm rãi và mệt mỏi, nhưng khuôn mặt đã hồng hào hơn nhiều.

 

_Sao hyung lại ra đây, nhỡ trúng gió thì sao?

 

Bật cười trước khuôn mặt lo lắng của Chang Min, cậu ngồi xuống chiếc ghế còn trống trong phòng, nhìn một lượt những người đang đứng vây quanh mình. Gương mặt bỗng chốc đã chuyển sang một sắc thái rất kiên định. Từng câu từng chữ nói ra không hề suy chuyển:

 

_Hãy để tôi làm mồi nhử!

 

.

 

.

 

.

 

 

_Đứng lại đó, muốn bỏ đi không chào hỏi gì hay sao? – Cậu túm lấy áo hắn, kéo giật về phía mình, nhưng do còn yếu nên vừa kéo được đã ngã vật ra giường.

 

_Ngủ đi… Ta đi vắng mấy hôm.

 

_Ngươi chưa cho ta ở trên mà… đi như thế dễ dàng quá… –  Cậu càng nói càng kéo mạnh, mặc cho ánh mắt khó chịu nhưng xen lẫn bất lực của Yun Ho, áo hắn sắp bị vò nát một mảng rồi. Jae Joong rất sợ, trong lòng cậu biết rõ lần chia tay này không dễ gặp lại, cho nên không thể dễ dàng buông tay được.

 

_Jae Joong… Ngươi không có lòng tin vào người đàn ông của mình đến thế sao?

 

Câu hỏi đưa ra bỗng chốc khiến cho cậu cứng người, hắn đã nhìn thấu những gút mắc trong lòng cậu.

 

Và… người đàn ông của Kim Jae Joong.

 

_…

 

Buông tay.

 

_Cũng đúng ha… Người đàn ông của Kim Jaejông này, nhất định phải là một người đã nói là làm được, đã nói là làm được… – Cậu gật gù ra chiều đã hiểu, cười toe nhìn hắn.

 

Yun Ho bước tới, đắp chiếc chăn bông lên cơ thể trần trụi vẫn còn những dấu hôn đỏ ửng.

 

_Tất cả sẽ sớm kết thúc.

 

_Yun Ho…

 

_Chuyện gì?

 

_Ta đặt tất cả hy vọng, đặt cả hy vọng vào một Kim quốc đổi khác vào tay ngươi đấy.

 

.

 

.

 

.

 

 

_Mọi người đều đang cố hết sức để giải quyết mọi chuyện, tôi không thể cứ đứng ngoài ỷ lại để được bảo vệ, đúng không? Trong chuyện này tôi cũng có trách nhiệm không nhỏ, nếu như cứ bàng quan ở đằng sau nhận sự bảo vệ thì còn ra dáng nam nhi gì nữa? – Jae Joong cương quyết.

 

_Không! Đệ võ công không biết, sức khoẻ lại đang yếu, biểu ca không bao giờ đem người nhà mình ném vào nguy hiểm! –  Hee Chul bước đến bên đặt hai tay lên vai Jae Joong, anh vừa nói vừa nhìn sâu vào mắt cậu như thể muốn nhấn mạnh những gì mình vừa nói.

 

_Biểu ca… dòng máu chảy trong người đệ là dòng máu của hoàng tộc Kim quốc. Quốc gia suy vong không có nghĩa là lòng tự tôn cũng đánh mất, khi xưa vì bản thân hèn yếu nên không thể cùng huynh ra chiến trận, bây giờ đệ không muốn ân hận một lần nữa.

 

_Jae Joong, tranh chấp trong hoàng gia giành ngai vị của Jung quốc vốn không có liên quan đến người Kim quốc. Đệ chẳng qua là vô tình bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn đó thôi. Vì nó mà đặt cược mạng sống không phải là dũng cảm mà là ngu ngốc!

 

_Cứ cho là đệ ngốc đi, nhưng đệ không muốn chạy trốn. Dù vô tình bị kéo vào cũng đã trở thành một phần của nó rồi. Huynh và Jun Su, Eun Hyuk không phải cũng vì muốn giúp đỡ mọi người nên mới mạo hiểm sao?

 

Và cũng vì quãng thời gian ngắn ngủi còn lại, đệ không muốn… không muốn thành kẻ vô dụng. Nếu như ông trời nhất định bắt đệ phải chết sớm, trước khi chết cũng phải làm được gì có ích đã.

 

 

Ít ra cũng phải giúp Yun Ho lên ngôi bình yên. Hắn sẽ là một minh quân tốt.

 

 

_Tấm lòng kiên quyết bao giờ cũng là điều tạo nên sức mạnh lớn nhất. Nếu cậu đã có ý chí như thế, ta sẽ lấy mạng mình… à không, mạng thằng con ta ra bảo đảm, nhất định Shim gia sẽ bảo vệ mạng sống cho cậu an toàn. – Shim đại nhân bước lên trước Jae Joong, ánh mắt hướng thẳng vào cậu không giấu được sự khâm phục và biết ơn.

 

_Jae Joong hyung… Vì những tranh chấp của Jung quốc mà kéo theo các huynh. Giờ gặp nhiều khó khăn như vậy… thực sự bọn đệ rất áy náy… – Chang Min cũng góp lời. Jae Joong là người bạn đầu tiên mà cậu thực sự gắn bó sau sư phụ Han Kyung, hiển nhiên cậu rất đau lòng khi phải đưa ra quyết định này.

 

_Chang Min, hyung cũng vì có lòng tin vào em nên mới dám làm chứ. – Jae Joong vỗ vai cậu.

 

_…

 

Ngó thấy khuôn mặt lo lắng của Chang Min, Jun Su liền lại gần, không nói không rằng đập bốp một cái vào lưng cậu.

 

_Đúng, cậu đã từng chữa thương cho tôi, cứu Jae hyung từ trên thuyền bọn Ryong Han, rồi còn dẫn Enhyuk đột nhập hoàng cung mà vẫn về nhà an toàn. Chang Min lần này tôi tin cậu nhất định sẽ làm được việc lớn.

 

_Jun Su, hyung cũng đồng tình hả?

 

_Sao không? Thực ra mới đầu đúng là không thật… nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, không thể cứ thu lu làm con rùa rụt cổ mãi được.

 

Tôi còn nhiều chuyện chưa tính với Yoo Chun đâu, không thể để huynh ất bị dìm cùng Jung Yun Ho được.

 

 

Thấy hai người em đã một lòng không đổi như vậy, phận làm anh dù có muốn ngăn cũng không được nữa rồi. Bây giờ ngoài việc hết lòng giúp đỡ bảo vệ chúng nó thì Hee Chul còn biết làm gì hơn? Hai đứa trẻ ngày nào ê a gọi biểu ca giờ đã lớn thực sự, thành những người đàn ông thật rồi.

 

Anh thở dài, xem ra sóng gió phía trước sẽ rất lớn. Nhưng mà nhìn những gương mặt đang đứng cùng mình tại nơi này, hà cớ gì phải sợ hãi mà không đặt một canh bạc?

 

_Được. Chúng ta nhất trí sẽ dụ rắn ra khỏi hang nhé. Bây giờ cái cần làm là kế hoạch cụ thể. – Han Kyung hồ hởi.

 

_Tôi sẽ cho người mang mật thư vào cũng để liên lạc quyết định bên này với thái tử, cần phải là người nhanh nhẹn và có võ công khá, nơi đây chắc chắn đã bị tai mắt Yun Sang theo dõi rồi… Cha, cha nghĩ nên cử ai đi? – Shim công tử vuốt cằm suy nghĩ.

 

Shim đại nhân đắn đo một hồi, bước đi loanh quanh mấy bước ra chiều suy tư lắm. Shim gia không phải không có nhân tài, chỉ là chọn ra trong số họ người có thân phận để ra vào hoàng cung đươc thuận lơi, lại trung thành nhanh nhẹn, tránh được mọi tai mắt của kẻ khác không phải dễ tìm. Tính một hồi, đôi mắt ông bỗng sáng lên khi một cái tên loé lên trong đầu.

 

_Han Kyung!

 

_Cháu?! – Han đại phu đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt mình.

 

_Cứ người lạ ít ra vào cung sẽ bị phát giác. Ngươi thân làm đại phu có thể dẫn theo Hee Chul hộ vệ giả làm thái giám, lấy cớ giúp việc ở thần điện chứ sao?

 

_Nhưng mỗi lần qua cửa cung đều có khám xét nhân dạng, Hee Chul đang là khâm phạm triều đình! – Han Kyung giãy nảy.

 

_Thế thì Eun Hyuk sẽ thay thế, để Hee Chul hyung ở lại đây bảo vệ Jae huyng! – Chang Min tiếp lời – Nhưng thần điện hiện giờ đâu có gì mà cần thái y? Tình cảm của Han Kyung sư phụ với thái tử xưa nay rất tốt, nếu cứ để thầy ra vào thần cung với lý do chữa cho Jae Joong hyung thì triều đình sẽ có phản ứng ngay?

 

_Cái đó không lo, có người bệnh thì ắt phải có người chữa trị. Chang Min, tẹo vào phòng ta lấy gói thuốc xổ đổ xuống giếng chính thần cung. Ngày mai đảm bảo mười mấy tư tế gục hết, tiện đóng của thần cung mấy ngày luôn, không có dân chúng đến cúng càng dễ bề hành động. – Shim đại nhân phẩy tay một cái nhẹ tựa lông hồng, đám hậu bối nhất loạt nhìn ngài thất kinh.

 

Ai bảo là người đi tu thì có tấm lòng bồ tát đại từ đại bi, gì chứ quy tắc cổ truyền thì Shim gia từ bé đến lớn đều phá tan nát hết trơn trọi, thực quả là dòng họ máu mặt có tiếng của Jung quốc. Chang Min đã quen tính cha từ nhỏ thì không nói, nhưng ngó thấy bạn bè đều mặt mày xanh lét nhìn phụ thân mình thì cũng ái ngại vô ngàn.

 

Giờ phút đó, không ai bảo ai, đều quay về phía Min công tử, nhất lòng.

 

Quả đúng là ‘con nào cha nấy’!!!

 

 

……………***……………

 

 

Canh ba.

 

Mở chiếc tủ chưa hộp thuốc xổ do chính tay mình mua về cách đây không lâu, Shim đại nhân cẩn thận múc từng muỗng vào một chiếc bát. Đoán thấy liều lượng cõ lẽ đã đủ dùng, ông đổ chút nước ấm vào, pha loãng ra, sau đó trút lại sang một cái lọ nhỏ, đưa cho Chang Min đang đứng ngay đằng sau.

 

_Mang nó đến giếng sau thần điện rồi đổ xuống. Cẩn thận có người canh gác gần đó…

 

_Cha, cha từ lúc nào lại trữ sẵn cái thứ này? – Shim công tử nhíu mày ngạc nhiên.

 

_Nhà có đứa ăn tạp như heo, không chuẩn bị đủ thuốc thang thì đến lũc cần thiết biết lấy cái gì mà dùng! Lắm chuyện! Đi mau đi! – Ông nhíu mày quát nhẹ.

 

Chang Min phồng mồm giận dỗi, cái con heo ăn tạp đang đươc nói đến đích thị còn ai ngoài cậu. Gài kỹ lọ thuốc vào thắt lưng, cậu khoác lên mình bộ đồ đen đêm nọ từng sử dụng, phi thân lên mái nhà, nhanh nhẹn như một con mèo. Đứng nhìn theo phía dưới, Đại tư tế không khỏi gật gù, tự khen mình:

 

_Ngày xưa ta cho nó đi học võ là đúng!

 

 

 

 

Từ phòng riêng của cha mình trong thần cung đến giếng nước không xa lắm, lại thông thuộc đường đi, chỉ một lát sau Chang Min đã ngồi sẵn trên nóc toà nhà cạnh cái giếng. Phía dưới có mấy tu tăng đang lấy nước vì nhà bếp được xây khá gần chỗ này. Tuy khoảng cách chẳng đáng là bao, song muốn đổ chỗ thuốc mang theo xuống đó lại là chuyện khác.Thần cung Jung quốc là nơi thiêng liêng, nhà bếp mỗi ngày nấu bữa ăn cho những vị tăng nhân đức cao vọng trọng có tầm ảnh hưởng quốc gia, dĩ nhiên phải được canh gác cẩn mật không kém hoàng cung. Cậu cứ ngồi đó, nhìn đám quân lính cứ chốc chốc lại đi qua cái giếng một lần, cuối cùng lượm một cục đá gần đó, ném mạnh sang nóc nhà bên cạnh.

 

“CỐP”

 

_CÁI GÌ THẾ?

 

_Có tiếng động, mau sang đó xem xét tình hình!

 

Đám quân canh lao nhao. Lợi dụng bóng người vừa đi khuất, Chang Min liền lao xuống, không chần chừ dốc hết toàn bộ chỗ thuốc xuống đáy giếng sâu hút rồi lập tức tung người trở lại mái nhà trong tích tắc. May mắn là khi cậu đã kịp yên vị, đám lính cũng mới quay về. Thở phào nhẹ nhõm vì đã hoàn thành công việc, cậu chắp tay lên vái trời xanh mấy cái.

 

Xin hãy tha thứ cho con!

 

 

Một cơn gió thoáng qua bất chợt khiến cậu rùng mình, theo phản xạ, Chang Min vội mép sát người vào góc mái điện, hướng mắt trong đêm tối, quả nhiên thấy một bóng người đang thoăn thoát leo ở nóc bên cạnh.

 

Quần áo của một tư tế…?

 

 

Là người của thần cung…?

 

 

Gian tế sao?

 

 

Kẻ mới đến dường như cũng chưa phát hiện ra sự có mặt của cậu, nhanh nhẹn chọn một góc khuất, lấy từ trong người ra tấm khăn khá lớn, chăm chú vẽ lại phong cảnh phía dưới.

 

Thần cung quy tác nghiêm ngặt, không phải khu vực nào các tư tế cấp dưới cũng được đặt chân vào cho nên kẻ này mới phải lén lút vẽ lại như thế kia. Xem ra là muốn lập sơ đồ chính xác…  – Chang Min nhanh chóng suy xét – Nhưng không biết hắn là do ai cử đến đây?

 

 

Nhị hoàng tử chăng?

 

 

Hoặc cũng có thể là nội gián nước khác.Tối quá mình không nhìn rõ mặt được, có nên tóm hắn bây giờ không?

 

 

Khoan! Nếu vậy mọi chuyện sẽ bị đảo lộn, kế hoạcg sắp sẵn sẽ bị thay đổi!

 

 

Coi như tên khốn nhà ngươi may mắn vậy!

 

 

Vốn định đi theo kẻ kia, nhưng phần vì về đêm canh gác nghiệm ngặt, lại nghĩ đến mọi người đang chờ tin mình, cậu đành cố gắng căng mắt ghi nhớ những đặc điểm ít ỏi của kẻ đó để sau này tiện bề điều tra. Giữa khuya, Chang Min đã hoàn thành nhiệm vụ, quay về báo cáo. Shim đại nhân sau khi nghe xong những gì cậu quý tử thuật lại, chỉ lặng lẽ lấy bản danh sách những tư tế trẻ được nhận vào thần cung trong một năm trở lại đây xem xét, rồi bảo cậu út về phòng nghỉ ngơi.

 

Một đêm yên ả đã trôi qua.

 

 

……………***……………

 

 

_Ối dồi ôi! Kang tư tế làm sao thế này?! Người đâu?!

 

_Hwang giám sử!!! Mau mau sai người đến trẩn bệnh cho giám sử!!

 

_Park tư tế, Park tư tế!!!

 

 

Cả thần điện được phen nháo nhác ngay khi con gà trống đầu tiên vừa gáy, hơn 20 đại tư tế đồng loạt lăn ra đau bụng quằn quại, người còn sức lực nào thì cố gắng chạy thục mạng vào nhà xí gần nhất, vừa ra xong lại lập tức vào lần nữa, khung cảnh như cái chợ vỡ. Bề trên vừa bệnh kẻ dưới cũng đau theo, có kẻ may mắn chưa kịp ăn gì thì chạy bôn ba khắp nới hầu các ngài lớn, hoặc không cũng giúp bạn bè tìm nơi giải quyết. Người xui xẻo đã trót ăn sáng hay uống nước rồi thì cũng cuống cuồng chạy vào nhà xí, tiếc thay phận duới nào dám tranh nơi ‘giải quyết’ với bề trên, chỉ còn cách đành ngậm ngùi ôm bụng, khóc ròng.

 

Nhờ màn kịch này, hiển nhiên thông cáo thần cung đóng cửa 6 ngày được phát ra rộng rãi. Không những thế, còn có tin đồn là nguồn nuớc xung quanh đó nhiễm độc, nên không ít hộ dân lập kế hoạch di cư tạm thời. Việc này xem ra lại có hiệu quả hơn những gì đã bàn tính, khu vực chung quanh thần cung bây lâu nhộn nhịp, nay đã vắng lặng hơn nhiều.

 

Mối lo của Shim đại nhân hoá ra lại là thừa, bởi Yun Ho thay vì viết thư, lại bắt Han Kyung học thuộc tất cả những gì muốn nhắn gửi nhắn, tuyệt không viết thư hay giấy gì cả. Một phần bởi bốn cổng ngọ môn đã bị thao túng bởi Han Jun, tướng quân thay thế Kang In, tay trái của Yun Sang.

 

Hai ngày trôi qua trong yên ả.

 

Tuy vậy, nói yên ở đây nhất định là không ám chỉ tâm trang con người. Jae Joong tuy ngoài cứng, song trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ, không biết khi nào thích khách sẽ tìm đến mình. Còn Hee Chul thì luôn phải thủ thế trong tình trạng tốt nhất, đề phòng có kẻ bất ngờ tập kích, anh lúc nào cũng lăm lăm nào dao nào kiếm giấu trong người, dưới lớp lễ phục thầy cúng giả danh, ở bên cạnh bảo vệ em mình. Han Kyung vừa chạy đôn đáo, vừa lo tìm thuốc cho Jae Joong, thời giờ ngủ cũng không có nói gì đến nghỉ ngơi.

 

Ngày thứ 3… mọi việc vẫn không có tiến triển gì.

 

 

……………***……………

 

 

Hoàng cung Jung quốc, cung thái tử.

 

_Mọi việc thế nào rồi? – Yun Ho mắt vẫn dán vào vô số giấy tờ trên bàn, vừa nghe tiếng chân Kyu Hyun đã cất tiếng hỏi.

 

_Han đại phu vừa đến cửa cung gửi thần cái này rồi lập tức chạy đến thần cung ngay, thỉnh thái tử. – Kyu đặt một phong thư lên bàn.

 

 

“Vì thời gian cấp bách, lại hkông có nhiều chứng cớ, nên ta chọn cách cho mấy con chuột uống thử số thuốc đệ gửi, đây là kết quả.

 

Gói thứ nhất, là thuốc độc, có lẽ chính là loại độc Jae Joong đã trúng phải. Gói thứ 2 ta không chắc, nhưng con chuột sau khi uống thì sức khoẻ giảm sút, không chạy nhảy nhiều, nhưng lại thèm ăn, mới 2 ngày đã tăng mấy lạng. Gói thứ 3 là thuốc mê đơn thuần, rất dễ nhận biết nên ta vẫn còn giữ lại, không cần đem ra thử. Cuối cùng ta vẫn chưa biết, bởi hoàn toàn không thấy bất kỳ triệu chứng gì, sẽ cố gắng báo cho đệ sớm.”

 

 

Gấp mảnh giấy lại, hơ lên ngọn nến đang cháy dở, hắn trầm ngâm một lúc.

 

Gói thứ nhất… là độc.

 

Còn gói thứ hai… Dong Hae nói là lọ to nhất, lại nhiều nhất, dường như là loại thuốc được sử dụng thường xuyên…

 

 

Có lẽ nào…

 

 

“Thái tử điện hạ… Thái tử điện hạ…”

 

Tiếng chân lạch bạch và giọng nói hớt hải của người thái giám già cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn, ông ta tay cầm chiếc phất trần cũ kỹ, khuôn mặt mướt mồ hôi quỳ xuống.

 

_Thỉnh thái tử, bệ hạ cho người triệu thái tử dến ngự thư phòng, xin người mau mau di giá.

 

Không đợi kẻ dưới nói hết câu, hắn lập tức cầm lấy chiếc áo choàng lao ra ngoài, từ lúc về cung đến nay, đây là lần đầu tiên Yu Suk cho gọi hắn mà không phải trên buổi thiết triều, chắc chắn có việc gì đó quan trọng. Kyu thấy thế toan đi cùng song thân phận không cho phép, đành cáo lui trước, thẳng bước đến phủ tướng quân.

 

Đông cung và Tây cung vốn dĩ không gần, khi đến nơi, hắn đã bắt gặp một số đại thần nguyên lão đang đứng sẵn đó, Yu Suk khuôn mặt hồ hởi ngự trên ngai rồng, vừa thấy Yun Ho đã hào hứng.

 

_Nhi thần thỉnh an phụ hoàng…

 

_Miễn lễ, miễn lễ đi, không cần phải rườm rà… Hôm nay trẫm mời con và các khanh gia đến đây là có chuyện muốn thông báo, chuyện lớn đấy…

 

Cả đám người cùng nhìn nhau kinh ngạc, hắn im lặng, hướng đôi mắt vào con người mà hắn vẫn gọi là phụ hoàng, quả thực đã có sự tay đổi không nhỏ so với trước đây, tại sao lại không chú ý sớm hơn chứ?

 

_Lúc nãy, trẫm vừa từ hậu cung trở về đây, được thái y báo một tin rất đáng mừng.

 

Khuôn mặt Yun Ho đột nhiên nhăn lại.

 

Hậu cung… thái y… thái độ đó… tất cả phải chăng là…

 

 

_Tae Yeon quý phi đã mang long thai rồi. Hahaha… vậy là trẫm sắp có thêm một hoàng nhi nữa…!

 

Nhất loạt bá quan có mặt đều quỳ xuống hô vang lời chúc tụng thiên tuế vạn tuế, trong một khoảnh khắc hắn gần như bất động.

 

Cô ta có thai…

 

 

Chầm chậm cúi đầu, hắn cất giọng trầm:

 

_Chúc mừng phụ hoàng, vậy là nhi thần sắp có thêm một hoàng đệ hay hoàng muội nữa rồi.

 

_Yun Ho, chuyện này dĩ nhiên là đáng ăn mừng! Nhưng trẫm gọi con và các bá quan đến đây là có việc cần bàn, hiện nay Tae Yeon trong số các ái phi là người làm trẫm vừa lòng nhất, nàng ấy lại đang mang long thai. Ngôi vị hoàng hậu bỏ trống đã lâu, chẳng phải bây giờ nàng chính là người hợp nhất với ngai vị này hay sao? Trẫm muốn hỏi ý các khanh và con?

 

Hoàng hậu.

 

Chủ hậu cung

 

 

Ngôi vị mẫu thân hắn từng ngồi trong cay đắng, bây giờ để ả đàn bà dơ bẩn đó tiếp nhận. Hỏi hắn có muốn không? Có bằng lòng không?

 

Chẳng phải là thừa thãi hay sao.

 

 

_Khơi bẩm phụ hoàng, việc ngôi vị chủ hậu cung để trống dĩ nhiên là cần phải lo đến, nhưng thần thiết nghĩ Tae Yeon quý phi tuổi còn quá trẻ, e rằng nếu đưa lên sẽ khó an lòng người. Chưa kể nàng ấy còn là công chúa của một tiểu quốc, hậu cung không thiếu ái phi của cha xuất thân từ những cường quốc khác, số người sinh hạ hoàng tôn cũng không hiếm, e rằng…

 

_Bẩm bệ hạ, lời thái tử nói cũng có lý, nếu chỉ vì mang long thai mà được lên làm chủ hậu cung, thì trước quý phi còn rất nhiều người.

 

Yunsuk nhăn mày:

 

_Nhưng hiện nay chỉ có nàng ấy là thấu hiểu lễ nghĩa, làm trẫm vừa lòng nhất. Những kẻ còn lại ỷ địa vị xuất thân, suốt ngày ganh đua, chi bằng sớm an vị ngôi chủ hậu để đỡ sinh sự trong thâm cung.

 

_Nhưng nếu lòng người không phục, ắt sóng gió lớn hơn sẽ nổi lên. – Giọng Thái tử đều đều.

 

_Vậy các khanh muốn sao? Quý phi đã là tước phong gần nhất rồi, không thể phong thêm được nữa, chẳng nhẽ chỉ ban tặng gấm lụa và tiền thôi sao?

 

_Chuyện này…

 

“Tae Yeon quý phi xin yết kiến!”

 

Giọng nói của thái giám canh gác truyền vào. Sau sự cho phép của Yu Suk, Tae Yeon bước lên thư phòng, khuôn mặt vừa có chút gì đó lo âu, xen lẫn vui mừng. Vừa bước vào trong, bắt gặp ánh mắt lạnh buốt của Yun Ho, ả chợt rùng mình, song vẫn ung dung bước tới. Dẫu sao bây giờ, địa vị cũng đã khác đi đôi phần.

 

_Ái phi không ở tẩm cung dưỡng thai, còn đến đây làm gì? – Yu Suk đặt tay lên  vai ả, lo lắng.

 

_Tiện thiếp nghe nói bệ hạ đang bàn chuyện quân cơ đối với bá quan văn võ về long thai trong bụng, nên muốn đến đây nói đôi lời… – Ả cúi đầu tỏ vẻ ngại ngừng, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về Yun Ho, trong ngực bỗng thấy thắt lại. Âu cũng là lẽ dĩ nhiên, người ta thường khao khát những gì mình không đạt được. Yun Ho đối với ả vẫn vậy, ả từng mong sẽ sinh con cho hắn, nhưng giờ… lại mang thai với lão già mà ả từng thấy kinh tởm khi chung chăn gối, làm sao không xót xa.

 

_Nàng muốn…?

 

_Tiện thiếp… – Ngập ngừng một chút, bất chợt, ả quay người về phía cá bá quan văn võ – Ta mang trong mình long thai, đối với một quý phi đã là điều may mắn lắm rồi, chỉ xin các vị đừng vì điểu này tranh cãi. Bệ hạ… thần thiếp hy vọng vẫn có thể giữ tước danh quý phi này, xin người đừng ban long ân nâng thiếp lên địa vị cao hơn, thiếp không muốn gây cảnh thâm cung nội chiến, bất phục lòng người.

 

_Quý phi… nàng…

 

Ả quỳ xuống, thoáng cái khoé mắt đã ướt lệ…

 

_Nhiều người ganh ghét… hơn nữa đúng là tiện thiếp xuất thân không cao quý, lại trẻ tuổi non dạ, làm sao xứng với ngôi mẫu nghi thiên hạ, thiếp xin bệ hạ đừng ban chiếu.

 

 

Giả tạo… ả đàn bà này khóc lóc la làng như vậy, chẳng phải đã tự tố cáo những người khác ganh ghét với ả sao. Lại còn ra vẻ biết chuyện mà từ chối, xem ra cũng thèm khát cái ngai vị này quá rồi.

 

Hết chương 28.

Author: Honey Funny Hellie a.k.a Hoa Đỏ

*Welcome to my world ♥ Nice to be your friend*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s